Blog hay về tình bạn

Café Blog - Dù bọn họ có biện pháp xa nhau hai đất nước, mặc dù 30 năm giỏi 50 năm và lâu hơn thế nữa nữa, tóc bạn và tôi bạc đãi trắng mái đầu. Lúc ai kia hỏi: “Tên người bạn bè nhất của bà là ai?”. Tôi và các bạn vẫn tấn công vần được thương hiệu nhau, to, ví dụ và tràn đầy trìu mến. Chúc mừng bạn đã kiếm tìm thấy một bàn tay nhằm nắm, một đôi bàn chân đi cùng các bạn đến bất kể đâu, một trái tim để chia sẻ nước mắt với nụ cười. Niềm hạnh phúc nhé bạn!

Bạn đang xem: Blog hay về tình bạn

Tôi và các bạn tình cờ chạm chán nhau năm lớp 6 khi tham gia học chung một trường, một lớp. Bạn nhỏ tuổi nhắn như chú chim chích bông, tôi đen nhèm tí hon guộc, vậy mà lại Trời xui đất xui ráng nào tôi và bạn bè nhau từ đấy. Ấu thơ của bạn trong căn nhà bé dại là nhiều chuyện buồn. Chúng ta mất mẹ từ khi chúng ta 2 tuổi, trái tim bạn có một lỗ hổng to cùng sâu hoắm. Mặc dù tôi đã ráng nhưng chẳng đậy lại cho mình được bao nhiêu. Tôi là người âm thầm, lặng yên đi ở kề bên bạn. Tôi và các bạn hay trò chuyện, vui đùa với nhau bên dưới sân trường. Trong dịp xà cừ rụng lá, mỗi bước chân nhỏ dại làm xào xạc bẻ gãy đám lá khô.Vài lần tôi thấy hồ hết giọt nước mắt âm thầm lặng lẽ của bạn, nó y hệt như bài toán cạnh tranh mà tôi cô bứt tóc bứt tai nhằm nghĩ. Năm lớp 9 bạn và tôi bất ngờ tách lớp, công ty trường gom những chúng ta học giỏi vào lớp chọn. Hôm ấy, các bạn cứ cầm lấy bàn tay tôi mãi. Bạn khóc khi bọn họ không còn thông thường một lớp, không hề những lời âm thầm thì lớn nhỏ. Tình bạn bọn họ cứ tưởng đã nhạt dần, bởi ai cũng có những người bạn mới. Cơ mà không, chúng ta lại thân thiết nhau hơn. Giờ đồng hồ ra chơi chúng ta vẫn gặp gỡ và hẹn hò nơi cây bàng trổ lá đa số mầm lá xanh non. Nhị đứa nổi tiếng trong trường, vày một tình bạn lặng lẽ theo năm mon như vậy.Cái Ngày mỗi cá nhân trao tay nhau cuốn lưu bút cho tuổi học tập trò, kết húc cha năm vật lộn với bài bác vở thi thố. Rồi lại trang bị lộn tiếp mang lại mùa thi chuyển cấp, với chúng ta tôi là người ở đầu cuối khóa sổ mang lại cuốn lưu cây bút ấy. Với tôi các bạn là người trước tiên mở cửa mang đến cuốn lưu cây bút của tôi. Các bạn viết dài bạn làm thơ vô cùng hay, lên cung cấp 3 lại thêm một bửa rẽ cho tình bạn của họ .Tôi và các bạn học hoàn toàn khác trường nhau, ít có cơ hội gặp trò chuyện qua lại. Nỗi lo, nỗi bi lụy của cuộc sống cứ bủa vây, bọn họ lại viết thư tay trao tay nhờ tín đồ chuyển giúp.
*

Ngày cảm nhận thư bạn, ký ức xinh xắn và bình an lại trở về. Ai oán vui lại phân tách nửa cho nhau. Cha năm sau, cuốn lưu cây viết cuối cấp hoàn thành một thời tốt nhất quỷ nhì ma. Chúng ta đi về nhị hướng kẻ Bắc, người Nam, trải qua bao lần phân tách li. Trải qua bao ngã rẽ cuộc đời, số đông lúc vấp ngã chỉ biết úp khía cạnh vào bàn tay cơ mà khóc. Gần như giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống chênh vênh. Bạn gọi cho tôi, chỉ nghe giờ nấc nghẹn ngào.Rồi bất thần thấy bài biết của nhau, được đăng bên trên Blog Việt. Tôi viết cho mối tình đầu mộng mơ, chúng ta viết về mối tình cuối ngọt ngào. Nhị đứa bật cười vui sướng. Ngày gặp gỡ lại, bọn họ kéo nhau đi gần hết ngõ hẻm Hà Nội. Cùng tham gia buổi có tác dụng từ thiện cho trẻ nhỏ xóm nghèo ven sông Hồng.Những ngày tháng đã trải qua …Hôm nay bạn gọi năng lượng điện thoại đưa tin hỉ. Các bạn yêu một chàng trai ngoại quốc, mon 3 trong năm này bạn cưới. Năm 2014, tình bạn họ tròn 15 năm.Tôi lặng lẽ chuẩn bị hầu như món quà khuyến mãi ngay bạn. Khi bạn mở cái hộp red color ấy, bạn sẽ nhìn thấy ảnh tôi và bạn một trong những lá thư và cuốn lưu lại bút. Các bạn sẽ nhìn thấy tranh tôi thêu tặng ngay bạn, cuốn sách có nội dung bài viết của chúng ta "Em yêu thương anh cho dù ngày mai tất cả ra sao”. Các bạn làm dâu địa điểm đất khách quê người, nơi mùa đông có tuyết. Chúng ta sợ tuyệt nhất mùa đông, buộc phải tôi bộ quà tặng kèm theo bạn kỉ trang bị của thời gian. Các bạn sẽ luôn mỉm cười khi bắt gặp chúng, tôi biết vày đó là trái tim tôi. Dù chúng ta có phương pháp xa nhau hai khu đất nước, dù 30 năm xuất xắc 50 năm cùng lâu không những thế nữa, tóc bạn và tôi bạc bẽo trắng mái đầu. Khi ai đó hỏi: “Tên người bạn bè nhất của bà là ai?”. Tôi và các bạn vẫn đánh vần được thương hiệu nhau, to, cụ thể và tràn trề trìu mến.Chúc mừng chúng ta đã search thấy một bàn tay để nắm, một đôi bàn chân đi cùng các bạn đến bất kể đâu, một trái tim để chia sẻ nước mắt và nụ cười.Hạnh phúc nhé bạn!Tặng Mèo yêu dấu bạn của tôi.• giữ hộ từ Trang Hồ

Xem thêm: “ Nhớ Lúc Trước Em Anh Hay Nói Rằng, Nhớ Lúc Trước Em Anh Hay Nói Rằng

*
Click vào đó để đọc thêm thông tin đưa ra tiết
Để những mẩu chuyện và trọng điểm sự, phản nghịch hồi của chúng ta đến với các thính trả của Blog Radio tương tự như các chuyên mục đặc dung nhan khác của Blog Việt cùng Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ cửa hàng email blogviet
*

Click để tham gia và update những tin tức mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn có nhu cầu với những người cùng ưa chuộng Blog Việt nhé!