Cảm nghĩ về mùa đông

Có mùa Đông, ta bắt đầu thấy yêu cùng trân trọng vầng thái dương ấm áp của mùa Xuân – vầng thái dương chngơi nghỉ bao nỗi ước ao ngóng. Và mỗi một mùa Đông cho, ta biết ta đã với sẽ dần to lên, Khủng nhằm thành người, bự để làm hồ hết Việc mang lại lợi ích đến xóm hội.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về mùa đông


 

*
Minh họa: Ngọc Diệp

Mỗi mùa trong tôi các là hầu hết Color với nhân loại êm đẹp. Theo mẫu tuần hoàn của thời hạn, ngày xuân color ngọc bích trong trẻo, mùa hè tràn đầy sức sống, ngày thu color hổ phách ứa tràn các xúc cảm rồi cũng qua đi. Mùa đông cho, cùng mùa đông color xám luôn là mùa dài tốt nhất vào xđọng sở của tớ. Đầu Đông, Bà chúa mùa Đông ban Tặng Ngay riêng biệt mang lại Đông một màu hoa sữa – loại hoa trong trắng, tinch khiết. Tôi Gọi riêng mùa hoa sữa là mùa hoa đón đưa, white color tinh khôi là màu sắc của đến và đi, là color của niềm hạnh phúc với của nỗi bi thảm. Đông cũng vậy…

Có ai đã từng có mang về mùa Đông?

Có lẽ với một số tín đồ, họ chỉ cho là mùa Đông là mùa tiếp nối của mùa Thu; là mùa “khó ưa” tuyệt nhất trong tứ mùa. Tôi lại nghĩ khác. Mùa Đông – mùa của rất nhiều bàn tay đôi bạn tthấp xen kẽ vào với nhau Lúc cùng bước trên con phố vắng ngắt. Mùa Đông – mùa của từng đợt gió rét, thổi tung cất cánh chiếc khăn choàng ấm áp và mái tóc nhiều năm của các thiếu nữ. Còn gì độc đáo hơn lúc thanh nhàn dạo bước quanh những ngõ nhỏ dại, lắng tai gió hát bạn dạng tình ca mùa Đông, với ngước đôi mắt lên, đếm từng mẫu lá rubi sau cùng của mùa Thu còn sót lại? Còn gì vui rộng Lúc được rứa cái bánh rét, gặm từng miếng thật nhẹ để cảm thấy vị rét thnóng vào từ trên đầu lưỡi, có tác dụng ấm đi một cái bụng sẽ “biểu tình” thân cơn gió buốt? Tôi yêu thương mùa Đông, bởi cảm hứng nóng bức và ấm áp xen cho nhau vào từng dòng cảm hứng mà chỉ Đông về mới rất có thể cảm thấy thiệt rõ ràng cùng thâm thúy.

Xem thêm:

Mùa Đông là mùa của yêu thương thương. Nhìn mẹ giục con mặc chiếc áo len bà mẹ mới đan mang đến nóng, nghe giờ đồng hồ tía nhẹ nhàng hỏi xem con tất cả rét mướt ko mà ko ngoài nao lòng. Ngồi trong căn nhà nóng, quan sát ra ngoài đường, khi nghe tới thấy giờ đồng hồ rao của một người bán sản phẩm rong, ta thấy lòng tăng trào một cảm xúc mãnh liệt. Tmùi hương bác bắt buộc đi bán sản phẩm thân ttách giá bán rét mướt, ngần ngừ bác bỏ tất cả lạnh lẽo lắm không, bao gồm đói lắm không? Và ta nghĩ cho bà sinh sống quê, cũng đề nghị lội ruộng để gieo từng chũm mạ. “Giờ này bà tất cả lạnh lẽo không? Bà bao gồm treo ủng cùng găng tay tay khi xuống ruộng không? Hàng trăm câu hỏi cđọng cuộn quanh tròn trong suy nghĩ của cháu, nhằm mang lại thời điểm tất yêu Chịu được nữa, con cháu nên nhấc lắp thêm hotline mang lại bà, chỉ nhằm ấp úng nói một vài câu nhắc bà khoác nhiều áo, và để nghe bà cười cợt nhân hậu dặn dò lại cháu những điều hơn hết con cháu nghĩ. Và lúc quắp sản phẩm công nghệ, con cháu nghe thấy giọt nước mắt rơi trong tim! Cháu cực kỳ lưu giữ bà! Và cháu nghĩ: con cháu “ghét” mùa Đông, vì chưng nó làm bà giá, làm cho cóng đôi tay với đôi chân bà…”

Mùa Đông là mùa của sự ấm áp. Buổi tối mát rượi, ngồi kết chặt mặt ấm nước chè xanh nghe bà nói cthị xã thời trước thì còn điều gì khác vui bằng! Nhớ ngày làm sao bản thân còn nhỏ bé xíu, ở ngủ tuyệt rúc vào lòng bà cho ấm, mà lại bây chừ vẫn Khủng bổng lên rồi. Và Khi nằm vào lòng bà nhỏng ngày còn nhỏ, vẫn chiếc cảm giác vồ cập kia ùa về, vẫn vòng đeo tay êm ấm kia quàng ra sau lưng con cháu, và hẳn nhiên một giọng nói xen lẫn yêu thương tmùi hương và: “Cha bố cô, lớn rồi nhưng nlỗi bé nít!” Cháu tự dưng thấy, mình còn bé nhỏ tuổi lắm! Ở bên bà, cháu vẫn luôn luôn là bé nhỏ nhắn con nhỏng ngày làm sao. Cháu thốt nhiên yêu thương mùa Đông lạ, bởi nó mà con cháu thấy trân trọng hơn rất nhiều khoảng thời gian rất ngắn được ngay gần mặt bà. Hơi thsinh hoạt của bà chính là ngọn lửa êm ấm, xua rã đi hầu hết giá lạnh cơ mà không một các loại quần áo, chnạp năng lượng mền nào ủ ấm con cháu được….

Mùa Đông là mùa của rất nhiều món ăn quan trọng đặc biệt. Vui nhất là lúc tay cụ một que kem mà nửa ý muốn ăn uống, nửa lại sợ lạnh. Chỉ buộc phải gặm một miếng, vị ngọt đã thấm vào vị giác, lan nhanh hao xuống cuống họng với còn lại một chiếc rùng mình! Ăn ngừng que kem, cả tay cùng fan phần đông trlàm việc buộc phải cơ cóng, tuy thế nụ cười thì được giữ lại mãi trong trái tim, nlỗi một kỉ niệm đẹp nhất. Và khi tối xuống, dạo quanh phố cổ, bụng thì đói cơ mà gió thổi vù vù bên tai thì còn điều gì khác vui hơn là một bát phsinh hoạt, một chén bát cháo sườn? Đôi đôi mắt dõi theo tay bà chào bán phsống làm phlàm việc, mũi hkhông nhiều hà mùi hương phngơi nghỉ thơm, bụng thì đói cảm giác cồn cào, loại cảm giác này vừa vui, vừa lâng lâng cực nhọc tả. Hẳn trong tương lai lớn lên, đi xa quê hương toàn nước yêu dấu, sản phẩm ta nhớ domain authority diết duy nhất chính là món phsống ăn vào khoảng thời gian thuộc tháng giá! Món phsinh hoạt gợi lưu giữ mùa Đông êm đẹp của quê nhà. Ăn kem giá buốt mùa Đông nhằm cảm nhận cực hiếm của sự ấm cúng, cũng tương tự ăn phở mùa Đông nhằm đề cập ta nhớ cơn gió giá làm cho ta xuýt xoa không ngớt…

Mùa đông làm ta cảm nhận rõ sự hiện hữu của không ít miền băng giá bán trong tâm địa hồn. Có ai ko mang hầu như tự ti riêng rẽ, số đông giá buốt riêng? Tôi trước đó chưa từng thấy ai cả! Và tôi chỉ biết, tôi hay bi lụy – mọi nỗi bi tráng minh mông vô hạn, hồ hết nỗi ai oán rưng rưng chả biết từ bỏ đâu mang lại. Hay chính cái lạnh lẽo đã thổi nỗi bi đát ấy vào sâu trong trái tyên ổn tôi, để tôi hay suy bốn về một nỗi niềm mỏng manh manh mà lại chỉ mùa Đông bắt đầu cảm thấy hết được? Cái giá buốt làm mọi cá nhân sống lừ đừ hơn chút đỉnh, cùng Khi y như đi chậm lại quãng con đường, mọi cá nhân lại Cảm Xúc thêm vững trung tâm, chắc hơn về cuộc sống thường ngày này. Mùa Đông đỡ đần ta cảm thấy rõ về từng nkhe ngách trọng tâm hồn của bản thân mình nhưng mà lâu nay nay ta quăng quật quên…

Mùa Đông của không ít người nghèo là mùa Đông cơ cực! Cha đi làm về muộn hơn bởi cần lo bán ra cho không còn số bánh mỳ đã lấy. Nhưng thân phụ ơi! Trời lạnh lẽo như thế này làm gì tất cả ai ở ngoài đường nhưng mà tải bánh chứ? Mẹ trở về quê hương với tấm áo nâu mỏng dính manh có dấu hiệu rục rịch đầy đủ bụi mưa lây rây. Mùa Đông, nước dưới ruộng cóng nhỏng nước đá, vậy nhưng mà người mẹ vẫn đề xuất lội xuống với vẻ khía cạnh bình thản kẻo đàn bà đứng bên trên bờ đang lo. Lạnh là vậy, mệt là vậy, cơ mà khi trở về đến bên, cả chị em với cha mọi buông bỏ quăng quật mọi tấm áo của quá trình, nhằm sum họp cùng các nhỏ. Ngồi thu lu mặt nhà bếp lửa, vừa nấu cơm prúc bà bầu, vừa nghe bà bầu hỏi tình hình tiếp thu kiến thức ở lớp, bé thấy vui nô nức, êm đềm trong lòng. Cha đun phích nước lạnh để con gái gồm nước rửa mặt với rước nước pha trộn tkiểm tra. Bên kế bên, gió rét thổi vù vù, gió len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng mà vào nhà, không gian ấm cúng nhỏng một ngọn gàng lửa bùng cháy vào trái tlặng bé, xua tung cái nóng sốt, dần đẩy lùi mùa Đông giá chỉ giá buốt.

phần lớn bạn sợ mùa Đông, ghét mùa Đông. Họ nói: Mùa Đông giá buốt lắm, mùa Đông làm cho khô hanh hao đôi bàn tay. Những cô cậu học tập trò không ưa thích mùa Đông vày yêu cầu tới trường trong cơn gió bấc lạnh lẽo. Người nông dân lo trận sương muối mùa Đông làm cho cây lúa, giàn trầu bị lạnh. Cả đôi khi, đứa con ghét mùa Đông do cái thời tiết lạnh lẽo làm cho bầm tím đôi chân bà mẹ mọi khi mẹ trường đoản cú ruộng trlàm việc về. Nhưng tôi ko ghét mùa Đông. Có mùa Đông, ta mới thấy yêu với trân trọng vầng thái dương ấm áp của mùa Xuân – vầng thái dương chsống bao nỗi ý muốn đợi. Và từng một mùa Đông mang đến, ta biết ta đã với đang dần béo lên, béo nhằm thành tín đồ, bự để làm đông đảo việc mang lại lợi ích đến xã hội. À nên rồi, bự nhằm còn yêu thương mùa Đông nữa chứ!