TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG

Độc giả nhấn giải chung kết "Trở về quê hương"

Câu chuyện xúc hễ về rất nhiều tháng năm đói nghèo và cách người phụ vương dạy bé không được bỏ đồ thừa, phải biết quý đồng tiền do mình làm nên trong cửa nhà "Bát canh thừa" vẫn giành giải nhất của cuộc thi.



Mẹ và quê nhà

Người bé xa xứ luôn luôn đau đáu nỗi nhớ quê nhà. Chỗ đó có tía mẹ, anh chị em em và đông đảo kỷ niệm lớn khôn.

Bạn đang xem: Trở về quê hương



Yêu mãi hương vị quê hương

Tôi hiện ra và mập lên sinh sống vùng sâu vùng xa thuộc thị trấn Trảng Bom của thức giấc Đồng Nai. Trong cam kết ức sâu thẳm của cô gái 30 tuổi, nông thôn tôi thật im bình như bao miền quê khác trên mọi dải khu đất hình chữ S.


Gia đình là điều hoàn hảo nhất nhất

Tôi dìm ra, chính gia đình đã bắt tôi vào vào khuôn khổ, nhưng mái ấm gia đình cũng là lẽ sống để tôi tháo gỡ được hồ hết nút thắt trong lòng.


Mong ngày quay trở lại

Tôi nhận thấy mình cần gia đình nhiều như thế nào một trong những tháng ngày bi ai nhất. Tôi chỉ biết hy vọng, rằng cuối tuyến đường mình đi là một trong những ngã rẽ để được về công ty mà không hẳn đánh đổi không ít thứ.


Ký ức miền quê nước ngoài

Thương ngoại, mà lại mỗi lần về quê lòng tôi lại chùng xuống, vương vãi vấn một nỗi niềm khó nói nên lời.


Cho tôi về với quê nhà

Quê bà bầu lúc nào thì cũng in dấu trong tôi với biết bao lưu niệm thân thương. Mặc dù tôi đã trở nên cuốn đi với cuộc sống đời thường tấp nập, đô hội địa điểm thị thành, mà lại quê hương luôn thường trực trong trái tim tôi như một tiềm thức mãnh liệt.


Bóng trăng quê

Dưới nhẵn trăng ấy, có cô nhỏ xíu mơ mộng ngồi bên cửa sổ hát vu vơ, tỉ tê trung khu sự, rồi khóc mếu máo mách cùng với chị Hằng Nga… rất nhiều hình hình ảnh bất bỗng ùa về thiệt đẹp, thơ mộng và yên bình có tác dụng sao.


Hà Giang quê tôi

Hà Giang ơi, đất quê xa. Không nguy hiểm nơi đó thiết tha vọng mình. Yên Biên ước nối tấm tình. Tình cờ nước đôi mắt ngắm hình ngày xưa.


Quê hương

Quê hương ơi, có phải là mẹ. Tiễn con đi từng sớm ban mai. Quê hương ơi, có phải là cha. Nâng nhỏ dậy sau mỗi lần vấp ngã.


Hà Giang quê nhà tôi

Quê hương để lại trong người sáng tác nhiều kỷ niệm. Đó được coi là dòng sông Lô Giang xanh thẵm, phố quang Trung lao xao chiều gió...


Thị trấn bé dại gần biên giới

Ai cũng đều có một chỗ để nhớ nhằm thương, một quê hương để trở về. Tôi cũng vậy. Cùng với tôi, thị trấn nhỏ tuổi gần biên giới, khu vực tôi đang gắn bó từ năm ba tuổi cho năm mười tám tuổi là chỗ tôi mong muốn trở về.


Ngôi nhà năm cũ

Tết năm nay, khi trở về, tôi lại ngơ ngác thấy lúc màu sơn đang khác. Bỗng nhiên tôi thấy tim bản thân hẫng một nhịp bẽ bàng, hình trạng như ai đó đang quét lên tim bản thân một lớp sơn hết sức đượm và đậy lấp mọi thứ.


Mưa quê

Những mẩu chuyện từ ký ức qua ngôn từ cứ như làn nước rã mãi, tan mãi, len lỏi vào lòng fan và lại bồng bềnh khơi gợi những bao la xa vắng. Lũ các bạn và tôi vẫn nhớ mưa quê.

Xem thêm:


Tình quê như ý

Bao năm dạt dẹo xứ người, tôi vẫn nhức đáu nỗi niềm về một miền quê an toàn và tận thưởng khoảnh tự khắc êm đềm duy nhất về tình quê vào thẳm sâu trọng tâm hồn.


Quê mùi hương ơi

Tôi tin, một nước nhà từng chiến đấu hết bản thân vì hòa bình và tự do thoải mái sẽ cố gắng nỗ lực hết mình vị sự thịnh vượng trong thời bình.


Bát canh quá

Ai cho đồ thừa, thứ dở tới kích thước nào cha cũng ăn, ăn hết. Đồ ngon rộng chút xíu cha để lại đến ba người con gái. Chừng nào cha đứa nạp năng lượng đã đời, dư lại thì bố mới ăn.


Trò đùa thời thơ ấu

Thỉnh thoảng, phần nhiều trò nghịch ô nạp năng lượng quan, đùa cù, nghịch đánh đáo, trốn tìm thân thuộc trong ký ức của từng đứa trẻ làng quê lại hiện về vào tôi.


Khi fan ta phệ

Bài thơ là lời trung ương sự của nam nhi với ba. Khi to khôn, đàn ông đã đọc hơn gần như nhọc nhằn tía đã trải qua.


Nhớ bà mẹ

Có nhiều khi tôi chạy hàng trăm ngàn cây số về nhà không phải chỉ để nhìn thấy mẫu dậu, loại vườn, cái bậu cửa ngõ thân quen, mà là nấm mèo mồ cỏ vẫn lên xanh tốt.


Mùi bánh xèo của nước ngoài

Bánh xèo của ngoại thời gian ấy, chỉ tất cả mỡ với giá thôi, vậy mà so với tôi, nó ngon mang đến lạ thường.


Tìm về mùi vị quê

Giờ đây, cửa hàng bún cá hoàn toàn có thể giúp tôi cải tiến và phát triển và tiếp thị được đặc sản của hải dương để vơi đi nỗi ghi nhớ nhà, nhớ quê.


Thèm dư vị cũ

Có phần đa thứ chỉ hoàn toàn có thể cất ở trong thâm tâm và một dịp nào đó khiến cho chúng tự trôi vào miền nhớ. Nhỏ thèm lắm mùi hương hương, thuộc vị nồng quyện của món cá rô đồng rang mặn thuở nào...


Những trăn trở của tuổi con trẻ

Ngày ra đi tôi với theo mình gần như trang giấy nhưng chỉ vẽ trên đó phần đông mảng màu sắc tuổi thơ. Giờ đồng hồ đây, tôi đã là cô gái hai lăm tuổi mặc trên mình phần nhiều mảng màu ưu bốn về cuộc đời.


Ngôi nhà bé dại

So với nhà tầng, nhà xây mọc lên san sát, bên tôi chỉ như cây nấm thấp bé, xù xì nằm lẫn dưới bóng râm của những ngôi nhà khác.


Muốn quay trở lại tuổi thơ

Tôi ao ước được bé bỏng lại, nhằm vô lo, vô nghĩ, chỉ biết ăn, biết học, biết chơi. Tôi ý muốn được quay trở lại tuổi thơ tôi, về tháng ngày thật xinh tươi và bình yên.